Happy Teachers Will Change The World


Tủ bếp có radio, mỗi khi lọ mọ ở đó là tôi bật lên nghe. Gần 20/11, có nhiều bài hát ca ngợi các thầy cô giáo. Chợt nhận ra, đa số hình ảnh người thầy trong bài hát là hình ảnh của một sự hy sinh, chấp nhận thiệt thòi…

Tôi luôn có cảm giác ái ngại khi thấy những gương hy sinh trên TV, bất kể là bà mẹ anh hùng, chiến sỹ hay nhà giáo. Cho dù là lúc họ được tôn vinh, thì vẫn cảm thấy một nỗi buồn, một sự tiếc nuối ở sâu bên trong. Không hiểu sao, đa phần các tấm gương dạy học đều đi cùng với nghèo khổ, cứ như một cặp tương phản không thể tách rời. Chả lẽ thầy giáo giỏi và giàu có thì không đáng trở thành tấm gương?

Đã có một thời đất nước cần sự hy sinh. Nhưng không có lý gì, khi chiến tranh đã lùi xa, mà xã hội vẫn cứ tiếp tục ca ngợi và kêu gọi nó. Alexievich, nhà văn Bạch Nga đạt giải Nobel 2015 viết: “Chúng ta luôn đang chiến tranh hoặc chuẩn bị cho chiến tranh. Hồi tưởng về chiến tranh. Chưa bao giờ sống khác, và có lẽ cũng chẳng biết cách sống khác… Ở trường, người ta dạy chúng tôi yêu cái chết. Chúng tôi viết luận về việc mong được chết cho điều gì đó. Mơ về nó…” (*). Chả lẽ người ta cứ mãi phải “quên mình” cho lý tưởng? Tại sao cứ đặt chúng mâu thuẫn với nhau? Tại sao không vừa vì lý tưởng, vừa vì chính bản thân mình – cũng là vì những người thân yêu nhất của mình?

Để một người hạnh phúc, theo Goldsmith, họ cần cảm thấy cuộc sống của mình có hai thứ: sự sung sướng ngắn hạn, và ý nghĩa dài hạn. Những người có cuộc sống sung túc, đi chơi suốt ngày và được nhiều người ghen tỵ vẫn không cảm thấy hạnh phúc là vì họ thấy cuộc sống của mình thiếu ý nghĩa. Ngược lại, người hy sinh cho nghĩa lớn mà không có cuộc sống sung túc cho mình và gia đình thì cũng không hề hạnh phúc.

Dịp 20/11 năm nào, Làng Mai của Thiền sư Thích Nhất Hạnh đưa ra khẩu hiệu: “Happy teachers will change the world”. Thực vậy, thế giới có rất nhiều vấn đề, cần được đổi thay, và giáo dục luôn là một lời giải tốt nhất, bất kể vấn đề là gì. Các thầy cô, thông qua thế hệ mới, là những người có cơ hội thay đổi thế giới, làm nó tốt đẹp hơn. Nhưng không phải thầy cô nào cũng làm được điều đó, mà là những “thầy cô hạnh phúc”.

Chúc các thầy cô có được cuộc sống sung túc khi theo đuổi sự nghiệp cao đẹp của mình. Chúc các thầy cô hạnh phúc!

14ce32f74862db0308f2f76ef7abe3c5

Nguồn: quotesgram.com

 

(*) “Мы все время воевали или готовились к войне. Вспоминали о том, как воевали. Никогда не жили иначе, наверное, и не умем.. В школе нас учили любить смерть. Мы писали сочинения о том, как хотели бы умереть во имя… Мечтали…” Светлана Алексиевич. У войны не женское лицо.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s